Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Mauchuvietbangchuhoadung.png Mauchuvietbangchuhoadung.png Mauchuvietbangchuhoadung.png Cmnngvn2012.swf FLASH1_CHAO_MUNG_NAM_HOC_MOI.swf Mua_Roi_1.swf Videoplayback12.flv A_lovers_Concerto__YouTube.flv Peng_You__YouTube.flv Bay_giua_ngan_ha.swf Nguoibinhthuong.flv Cu_chi_ngot_ngao.flv AnhdepBachMa_Tin180com_0011.jpg Valentine2.swf Vinh_Phuc_Yeu_Thuong__Quoc_Huy_NCT_18633844018678340000.mp3 Xuan_da_ve.swf Xhmat1.swf Loan_bac_ninh.swf Loan_bac_ninh.swf 2010.swf

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Phạm Quang Cường)

    Báo mới

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Núi Hồng Sông La .

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Người con hiếu thảo

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Phạm Quang Cường (trang riêng)
    Ngày gửi: 21h:06' 02-02-2009
    Dung lượng: 143.0 KB
    Số lượt tải: 3
    Số lượt thích: 0 người
    Chuyện chàng tí hon hiếu thảo
    Cao chưa đầy 1m, những bước đi khó khăn lắc lư cả người khiến anh trông giống như một chú lật đật. Vậy mà, mỗi ngày anh chàng tí hon đã hơn 30 tuổi ấy vẫn đi hàng chục cây số nhặt phế liệu kiếm tiền nuôi cha.
     Hành trang kiếm sống mỗi ngày của anh Cường
     
    “Hiệp sỹ” tí hon đường phố
     
    Thôn 3, làng Lạc Ý, phường Đồng Tâm, thành phố Vĩnh Yên (tỉnh Vĩnh Phúc) chẳng ai không biết về anh Cường “lùn” nhặt rác. Sinh năm 1977, suốt từ nhỏ cho đến khi trưởng thành, thân hình anh cứ nhỏ bé như vậy. Cho đến bây giờ, Phùng Văn Cường chỉ cao 0,95m, thân hình nhỏ bé, lũn cũn chỉ như đứa trẻ 8, 9 tuổi nhưng khuôn mặt thì già nua, khắc khổ hơn nhiều so với cái tuổi 32 của mình.
     
    Cường ở với người cha già đã hơn 70 tuổi, ông Phùng Văn Sơn. Tuổi già sức yếu, bây giờ ông Sơn cũng chỉ ở nhà quanh quẩn với cái chổi quét sân, chăm nuôi đàn gà cùng những công việc không tên của tuổi già.
     
    Cường là con út trong 4 người con mà vợ cả sinh cho ông Sơn, cũng là người con duy nhất bị "bệnh lùn" trong 6 người con của ông. Ngày đó, sinh Cường ra được 2 năm thì bà cả qua đời, cảnh "gà trống nuôi con", ông Sơn có đi bước nữa nhưng bà hai cũng không may ra đi sớm. Bây giờ, các con đều vào tận trong miền Nam kiếm kế sinh nhai, chỉ có cậu con trai “sinh ra vốn đã thiệt thòi” chăm nom ông lúc tuổi già.
     
    Từ nhà ra trung tâm thành phố hơn chục cây số, nhưng sáng nào cũng vậy, tờ mờ sáng, khi gà còn chưa gáy, Cường đã cầm bao tải đi bộ trên đường. Với người thường, quãng đường đi bộ ấy chẳng hề đơn giản, thì những bước đi ngắn ngủn của anh kéo dài thời gian ra gấp hai, ba lần. Phải hơn tiếng rưỡi đồng hồ, anh mới ra đến nơi để bắt đầu lộ trình. 
     
    Ra đến thành phố, Cường nhặt nhạnh đủ thứ phế liệu từ hộp nhựa, vỏ lon, bìa, giấy… khắp dọc đường. Cứ khi nào đầy bao tải lại ra gửi ở cửa hàng một người quen rồi đi nhặt đồ tiếp.
     
    Mọi người ở đây vẫn gọi anh là “hiệp sỹ đường phố”, vì ngoài những đồ nhặt nhạnh được thì khi nào thấy rác anh cũng nhặt lên bỏ vào thùng hoặc vun thành từng đống gọn ghẽ. 
     
    Phải đến chiều tối, ông Sơn mới đạp xe ra chở anh cùng bao tải phế liệu về nhà. Mỗi ngày như thế, Cường kiếm được mười lăm, hai mươi nghìn đồng.
     
    Chị Bình, chủ một cửa hàng nội thất trên đường Hùng Vương cho biết: “Thân hình nhỏ bé thế nhưng chịu khó nên ai cũng quý, có đồ gì không dùng họ lại để ra một góc để Cường đến lấy”. Có những hôm Cường cứ mải mê đi sang đường với hai bao tải đồ mà không để ý xe cộ qua lại, có người phải chạy ra ôm cả người lẫn đồ vào lề đường.
     
    Cũng theo lời chị Bình, trước việc làm của Cường, nhiều người có ý thức hơn, không vứt rác bừa bãi ra đường nữa.
     
    Tuy nhiên, nhiều khi qua một số nơi, Cường bị người này người nọ trêu đùa, cười cợt, nhưng anh cũng đã quen với điều đó, vẫn lặng lẽ làm công việc hữu ích của mình. Anh bảo: “Kệ họ thôi, họ nói thì mình đi chỗ khác, không nghe thấy gì!” .
     
    Mới đây, anh có bị một đám trẻ con trêu đùa, ngã đập mặt vào thành cầu phải nằm viện một thời gian, nhưng đến khi khỏe lại bình thường, Cường vẫn tiếp tục với cuộc hành trình mỗi ngày của mình.
     
     Anh Cường "lùn" và người cha già
     
    Một ngày ăn một bát cơm
     
    Một điều lạ là dù đi với quãng đường như thế, công việc cũng khá nặng so với sức vóc của anh, nhưng một ngày Cường chỉ ăn có một bữa cơm. Hôm nào cũng vậy, sáng dậy là Cường đi làm luôn, không hề ăn uống, anh đi luôn qua trưa, và đến tối về nhà chỉ ăn có một bát cơm!
     
    Cường giải thích: “Ngày trước, gia đình nghèo, nhiều khi bố và dì không có gì ăn cả, lại tốn tiền thuốc thang cho dì, nên ăn ít thành quen”. Đến bây giờ, Cường cũng không ăn nhiều hơn và đã thành thói quen.
     
    Ông Sơn kể: “Nhiều khi nó đi nhặt nhạnh các thứ, người ta thương cho nó hoa quả, bánh kẹo nó không ăn mà lại
     
    Gửi ý kiến

    Trao đổi kinh nghiệm

    Tra Lịch Âm - Dương